1. Cộng đồng SEO Kỹ năng game: Cộng đồng Diễn đàn SEO Kỹ năng game
    Fanpage facebook diễn đàn Kỹ năng game: Fanpage diễn đàn Kỹ năng game
    Group facebook diễn đàn Kỹ năng game: Group diễn đàn Kỹ năng game
    Có vấn đề gì thắc mắc hay hỏi admin, liên hệ: kynanggame@gmail.com
  2. Nội quy diễn đàn: Click xem ngay
    - Không đặt domain, liên hệ, in hoa toàn bộ tiêu đề topic, rao vặt tối đa 1 bài/ngày, không đăng liên tiếp
    - Để chèn link cần tối thiểu 5 bài viết và chèn tối đa 1 link ngoài ảnh
    - Không comment liên tiếp, không gửi bài với nội dung vô nghĩa, không đăng lại cùng 1 nội dung

Chia sẻ [18+] Nỗi uất hận 5.000 năm mang tên Hàn Quốc

Thảo luận trong 'Tâm sự - Cảm xúc - Tản mạn' bắt đầu bởi admin, 29/4/2016.

  1. admin

    admin Diễn đàn SEO Thành viên BQT Đệ nhất trảm phong

    Bài viết:
    478
    Đã được thích:
    377
    “Người Hàn máu lạnh và phũ phàng nhất thế giới” - Ian Fleming (cha đẻ của James Bond) đã viết như vậy trong tiểu thuyết “Goldfinger”. Ông còn nói thêm rằng, người Hàn KHÔNG HỀ coi trọng mạng người. [Bài viết có hình ảnh bạo lực, không phù hợp với lứa tuổi dưới 18. Độc giả cân nhắc khi đọc].
    Trong một cảnh phim, kẻ thủ ác cũng giải thích với James Bond rằng đó là lý do hắn ta chỉ thuê vệ sĩ Hàn, trong đó tên cao thủ karate to con, hằm hè và chẳng ra người ra ngợm tên Oddjob - hắn cắt đầu người ta chỉ bằng một cú tung chiếc mũ quả dưa cạnh sắc như dao cạo vào họ.
    Lời miêu tả của Fleming về người Hàn Quốc nghe có hơi hướm phân biệt chủng tộc, song tôi vừa cảm thấy bị xúc phạm lại vừa có cảm giác “Sao ông ấy biết?”.

    [​IMG]

    Nhân vật “tôi” trên đây là tác giả Euny Hong, người viết cuốn sách “The Birth of Korean Cool” (vừa được dịch sang tiếng Việt với tên “Giải mã Hàn Quốc sành điệu”). Hong, cũng như vô vàn tác giả khác từng viết về Hàn Quốc, coi sự trỗi dậy của điều thần kỳ Hàn Quốc hôm nay như “sự trả thù ngọt ngào” của một dân tộc từng bị coi thường, khinh rẻ bởi nhiều dân tộc khác.
    “Một thằng nhóc bị số phận chèn ép trong 5.000 năm” - Hong viết vậy. “Bán đảo này từng bị xâm lược 400 lần trong lịch sử, nhưng chưa từng xâm chiếm bất kỳ nơi nào khác, trừ phi bạn tính sự tham gia của Hàn Quốc vào Chiến tranh Việt Nam” (cách diễn đạt trong đoạn hẳn sẽ gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam, nhất là ở những người có quan điểm “Vì Hàn Quốc từng tham chiến ở Việt Nam nên bọn trẻ yêu thích phim “Hậu duệ mặt trời” là có tội”).
    Đại Hàn Dân Quốc, cái tên bừng bừng tự tôn dân tộc, lại là đất nước có số phận đầy bi thương
    Ở Hàn Quốc, có một khái niệm rất ngắn, chỉ một chữ, nhưng vô cùng quan trọng, khái quát được tính cách của cả dân tộc này, và không thể dịch ra thứ tiếng nào khác: “HAN”. Hiểu nôm na, đó là sự hận thù được hình thành và tích tụ qua một quãng thời gian siêu dài. Có lẽ là, 5.000 năm.
    “Han” không bao giờ chấm dứt. Sâu trong tâm can người Hàn tin rằng vũ trụ sẽ không bao giờ trả hết món nợ đối với dân tộc Hàn Quốc.
    Chúng ta thường nghĩ, nếu có hận thù thì hãy tìm cách trả thù, hoặc bỏ qua thù hận. Nhưng với người Hàn, “han” được tích tụ do trả thù bất thành, nên nỗi hận càng chồng chất. Đó là lý do vì sao phim truyền hình và điện ảnh Hàn rất nhiều thù hận, cũng như các bài hát dân ca Hàn quá đau buồn. Nhà báo Đức Hoàng từng nói đại ý: “Chất bạo lực trong những bộ phim Hàn Quốc như I Saw The Devil kinh khủng hơn trong điện ảnh Mỹ rất nhiều”.
    [​IMG]
    "I Saw The Devil", nằm trong nhóm phim đẫm máu và rùng rợn nhất mọi thời​
    [​IMG]
    Đóng xong vai tên giết người hàng loạt trong phim này, Choi Min Sik hứng chịu búa rìu dư luận khá lâu.​
    [​IMG]
    Còn bài dân ca “Arirang” của người Hàn là lời một cô gái nhắn nhủ người yêu rằng: “Anh - kẻ đã vứt bỏ tôi và ra đi, toi mong rằng anh sẽ bị què quặt trước khi anh kịp đi được mười lý”. Đoạn đầu đầy hận thù của “Arirang” KHÔNG HỀ khiến người Hàn ngại ngùng khi cất lên tiếng hát trong mọi sự kiện giao lưu văn hóa quan trọng, các buổi biểu diễn K-pop cả trong lẫn ngoài nước mà hiện tại đã trở thành những sự kiện chủ đạo của nền văn hóa đại chúng Hàn Quốc.
    Không chỉ nuôi dưỡng tinh thần thù hận trong con người ,“han” còn có thể giết người! Tâm lý này sản sinh ra căn bệnh có thật được gọi là “hwa byong”, nghĩa là “bệnh căm giận” (căm giận cũng là bệnh, hẳn là một điều mới mẻ!), thuộc về tâm thần. Y học đã công nhận “hwa byong” trong nhóm “bệnh đặc trưng của nền văn hóa”.
    Một nỗi căm hận truyền thống của Hàn Quốc là về Nhật Bản, liên quan đến lịch sử (tranh chấp đảo các thứ, bạn biết đấy).
    [​IMG]
    (Tất nhiên rất khó căm hận ai đó khi họ quá đẹp)​
    Sau đây là bài viết của Los Angeles Times nói rõ hơn về “han” - điều nghe khá xa lạ với người nước ngoài nhưng lại khắc sâu trong tâm khảm người Hàn Quốc.
    Phức cảm của Đại Hàn
    Đối với người Hàn Quốc, “han” là một khái niệm mù mờ cũng giống như “yêu” hay “ghét”: mang đậm dấu ấn cá nhân, một trạng thái của cả một cộng đồng, một ngọn đuốc quốc gia, một biểu tượng của sự chịu đựng được tôi luyện từ tính bền bỉ.
    Hầu như trong suốt cuộc đời mình, Kim Ji Yun, ông chủ một cửa tiệm băng đĩa đã phải đấu tranh không ngừng chống lại thứ cảm giác mà ông rất khó có thể diễn đạt; một sự bí ẩn trong tâm hồn, một mảnh ghép mà rất nhiều người cho rằng đã giúp định vị văn hóa của họ - một nỗi buồn khó lòng nói ra khi mang trong mình dòng máu Hàn Quốc.
    Khái niệm ấy được biết đến dưới tên gọi “han”. Đối với gần 50 triệu người Hàn Quốc, đó là một khái niệm mù mờ cũng giống như “yêu” hay “ghét”: mang đậm dấu ấn cá nhân, một trạng thái của cả một cộng đồng, một ngọn đuốc quốc gia, một biểu tượng của sự chịu đựng được tôi luyện từ tính bền bỉ.
    “Là một người Hàn Quốc, điều đó đã được gắn trong ADN của bạn,” Kim - người đàn ông 46 tuổi với mái tóc đuôi ngựa trầm ngâm vuốt chòm râu mỏng của mình. “Nó vượt quá những cảm xúc thường nhật như hạnh phúc hay tức giận. Nó là sự vây hãm, rối rắm và không thể nào gỡ nổi”.
    [​IMG]
    Won Bin trong "The Man From Nowhere". Anh đẹp trai, và lạnh lùng "khắc vết thương lớn trên thân xác kẻ thù" như cách diễn đạt trong một bài bình luận của khán giả Việt có tên "The Man From Nowhere - Khi trái tim hành động"​
    Bất kỳ ai khi được yêu cầu diễn tả trạng thái “han”, phản ứng đầu tiên của họ là cười bối rối, tiếp theo đó sẽ là một khoảng lặng dài trầm ngâm. Ý niệm này, nhiều người khẳng định rằng, sẽ dễ dàng khi trải nghiệm hơn là cố tìm cách giải thích nó.
    Những nhà thơ, nhà văn, nhà làm phim Hàn Quốc đã không ngừng tìm kiếm nhằm bắt lấy ý niệm mà không thể diễn đạt bởi một từ Tiếng Anh tương đương nào. “Han” có rất nhiều ý hiểu trong tiêng Hàn; Han là một họ phổ biến với người Hàn, tên một dòng sông lớn chảy qua Seoul. Nhưng nó lại được sử dụng với ý nghĩa văn hóa, phát triển qua chiều dài văn học dân gian cổ đại, khiến biết bao nhiêu người phải quay cuồng, chao đảo vì nó.
    Giới học giả gọi han là một trạng thái cảm xúc chứa đựng nỗi niềm đắng cay, trộn lẫn cảm giác tội lỗi, sự chịu đựng và khao khát được trả thù, tất cả thức thách tâm hồn của con người, một trạng thái gây ra bởi sự ảo não, cảm giác không hoàn thiện này có thể để lại những hậu quả nguy hiểm. Chết bởi “han”, các chuyên gia cho rằng, là chết bởi “hwa byong” hay căm giận.
    Thế nhưng han cũng được diễn đạt như một cảm giác về hy vọng, một khả năng chịu đựng trong im lặng những khó khăn và thách thức trong một quốc gia tương đối nhỏ phải trải qua quá khứ đau thương nhiều lần bị các nước láng giềng hùng mạnh xâm chiếm.
    Tuy nhiên, họ vẫn chưa thể thống nhất với nhau về quan điểm để có thể đưa ra một định nghĩa chính xác, giới học giả chỉ nhất trí thừa nhận rằng han là trọng tâm trong tính cách người Hàn Quốc. đối với nhưng người Hàn khác, nắm được ý nghĩa của khái niệm này là chìa khóa để hiểu được chính bản thân họ.
    Đó là lý do vì sao nhiều người già than khóc trong những đám tang, chửi rủa số phận của kẻ đánh cắp người yêu thương của họ. Han cũng giải thích lý do tại sao rất nhiều người Hàn Quốc có thể dễ dàng tiến hành một cuộc biểu tình chống lại người lãnh đạo của họ hay của các quốc gia khác.
    Ngược lại, nó cũng là giải thích cho sự chấp nhận quá khứ nghèo khổ cùng cực của người Hàn Quốc.
    Năm 2009, nhà bình luận của một tờ báo Seoul cho rằng han “có thể đánh thức trái tim người Hàn Quốc, kích thích họ thể hiện sự bùng nổ mạnh mẽ trong cảm xúc và hành động”. “Người Hàn Quốc sẽ tha thứ cho thậm chí cả những lỗi lầm trầm trọng nhất”, ông viết, “Nhưng cũng có thể giết chóc nếu có chút cảm giác bị coi thường, hoặc than khóc không thôi cho quá khứ, tất cả đều phụ thuộc vào những cơn ùa về của han.”
    [​IMG]
    "Oldboy" lạnh lùng của Park Chan Wook​
    Debbie Lee là một người Hàn Quốc. Cô chia sẻ mình cảm thấy sức nặng mênh mang của han. Cô làm việc cho đại sứ quán Đan Mạch, cho những người chủ mà văn hóa của họ tạo ra một khái niệm dường như trái ngược với han. Đó là hygge.
    Hygge được diễn đạt bởi người Đan Mạch như cảm giác về sự bình yên. Lee tin rằng văn hóa của cô hầu như chẳng thể làm được gì với văn hóa hygge. “Như người Đan Mạch, chúng tôi, những người Hàn Quốc cũng cố gắng để hòa nhập, thư giãn cùng với gia đình và bạn bè. Tôi đoán rằng chúng tôi cũng nên thử đặt cho nó một cái tên. Có lẽ điều đó sẽ giúp cuộc sống của chúng tôi cân bằng hơn” - Lee nói.
    Đối với nhiều người, han mặc dù vậy vẫn tiếp tục bao hàm những cơn căng thẳng không thể giải quyết được. Elaine Kim, một học giả Mỹ gốc Hàn sử dụng từ han để miêu tả về phản ứng của những người Hàn là nạn nhân trong cuộc bạo động năm 1992 tại Los Angeles (một trong những vụ bạo động lớn nhất trong lịch sử thế giới. Dù cũng gánh chịu sự tàn phá, nhưng người Mỹ gốc Hàn đã bị lờ đi bởi công luận, truyền thông và các tổ chức cứu trợ của chính quyền, chỉ vì họ có địa vị xã hội thấp kém và rào cản ngôn ngữ).
    Người Hàn ở phương Tây từng bị kỳ thị vì hơi thở đậm đà mùi kim chi quốc hồn quốc túy. Còn nay, kim chi trở thành đặc sản quốc tế, tạo cơn sốt từ màn ảnh ra đời thực khắp châu Á và nhiều nước khác.
    “Những cuộc tranh luận đều xoay quanh người da trắng và người da đen; mất mát của Hàn Quốc bị đặt sang bên lề”, Kim – giáo sư về nghiên cứu Á-Mỹ tại Đại học Berkeley. “Với những người không nói tiếng Anh, chẳng có cách nào giúp họ có tiếng nói. Sự bất công ở đây là họ không thể chịu trách nhiệm trong vấn đề này và họ không thể giải quyết được nó. Với những trải nghiệm của tôi, đó chính là han”.
    Han cũng đã được sử dụng thường xuyên hơn trong văn hóa Mỹ, vị học giả này tiết lộ. Trong bộ phim truyền hình dài tập "The West Wing", Tổng thống Mỹ Josiah Bartlet (do Martin Sheen thủ vai) đã nói lên cách hiểu của ông về khái niệm này: “Chẳng có từ ngữ tiếng anh nào có ý nghĩa tương tự. Đó là một trạng thái của trí óc. Của tâm hồn. một nỗi buồn, nỗi buồn sâu thẳm đến mức không một giọt nước mắt có thể rơi. Nhưng trong đó vẫn tồn tại sự hy vọng”.
    Nhiều người Hàn Quốc cho rằng vai trò của han đang ngày càng mờ nhạt. “Đời sống của chúng ta đang ngày càng được cải thiện từ thế hệ này qua thế hệ khác, theo đó han cũng trở nên bớt có ý nghĩa”, Kim Young-sook, bà của 4 đứa trẻ, chia sẻ khi đang mua đồ ở một trong những khu thương mại xa hoa bậc nhất đất nước. “Tôi đang rất hạnh phúc. Tôi không còn để han hủy hoại cuộc sống của mình.”
    Vừa gắn giá cho những chiếc đĩa than đã qua sử dụng, ông chủ Kim vừa bày tỏ một ý nghĩ có phần rất trái ngược với han: Ước gì một ngày kia ông có thể vượt qua được trạng thái han của mình.
    “Tôi hy vọng nó sẽ qua đi”, ông thở dài. “Người Hàn Quốc dường như không có khả năng xua đuổi đi thứ ám ảnh họ. Nhưng tôi vẫn hy vọng”.
    P.S: "Giải mã Hàn Quốc sành điệu" cũng là cuốn sách chúng tôi hứa sẽ tặng độc giả qua một trò chơi vào cuối tuần này. Có lẽ đây là lần đầu tiên người Việt có thể đọc về người Hàn mà đầu óc không vương vấn quá nhiều trai xinh gái đẹp.
    Từ góc nhìn này, theo chúng tôi, Hàn Quốc có vẻ lại thú vị hơn hình ảnh được “phẫu thuật thẩm mỹ” chúng ta vẫn biết đến qua phim ảnh và âm nhạc :)

    Mã:
    Nguồn: https://www.facebook.com/notes/lets-read/n%E1%BB%97i-u%E1%BA%A5t-h%E1%BA%ADn-5000-n%C4%83m-mang-t%C3%AAn-h%C3%A0n-qu%E1%BB%91c-18/527501120754669
     
: let's read

Chia sẻ trang này