1. Cộng đồng SEO Kỹ năng game: Cộng đồng Diễn đàn SEO Kỹ năng game
    Fanpage facebook diễn đàn Kỹ năng game: Fanpage diễn đàn Kỹ năng game
    Group facebook diễn đàn Kỹ năng game: Group diễn đàn Kỹ năng game
    Có vấn đề gì thắc mắc hay hỏi admin, liên hệ: kynanggame@gmail.com
  2. Nội quy diễn đàn: Click xem ngay
    - Không đặt domain, liên hệ, in hoa toàn bộ tiêu đề topic, rao vặt tối đa 1 bài/ngày, không đăng liên tiếp
    - Để chèn link cần tối thiểu 5 bài viết và chèn tối đa 1 link ngoài ảnh
    - Không comment liên tiếp, không gửi bài với nội dung vô nghĩa, không đăng lại cùng 1 nội dung

Anime Cảm xúc: Tôi, ngày ấy và Anime

Thảo luận trong 'Anime - Manga' bắt đầu bởi admin, 7/10/2015.

  1. admin

    admin Diễn đàn SEO Thành viên BQT Đệ nhất trảm phong

    Bài viết:
    482
    Đã được thích:
    381
    Vừa đọc cái notes trên facebook của Nguyễn Vũ Linh nên cũng share thử xem sao. Đọc cảm nhận xem có gì giống bạn không nha. Kiếm được người yêu cũng không phải dạng vừa đâu :). Câu cuối là Arigato thì phải.

    [​IMG]

    Tôi nhớ lại tôi quãng thời gian 1 năm trước. Tôi bị stress kinh khủng, tôi gặp rất nhiều ức chế trong cuộc sống, mà mãi đến giờ tôi vẫn thỉnh thoảng giật mình lúc đêm khi nhớ lại những ngày tháng ấy.
    Trong quãng thời gian ấy, tôi đã từng tự trách bản thân rất nhiều. Rằng là tôi là một kẻ vô tích sự, một kẻ ăn hại, sâu bọ ăn bám gia đình. Không phải là tôi không cố gắng, nhưng rõ ràng là tôi chưa cố gắng đủ. Có lúc tôi mệt mỏi quá, tôi tự hỏi rằng mình đã cố hết sức chưa, hay mình đã tự ép bản thân mình quá? Tôi không quan tâm câu trả lời. Thời gian 1 năm trước thực sự là ác mộng đối với một người chưa từng va chạm xã hội như tôi, và nó khiến tôi ngập chìm trong ức chế và căng thẳng.

    1 năm trước, tôi gần như không có một người nào làm bạn. Ngày đi học, tối về phòng và tự thu mình lại. Vốn đã vụng về giao tiếp, lại thêm nhiều thứ khiến cho 1 năm trước là thời điểm tôi vô cùng cô đơn. Bạn bè không có, và cũng chả có đến một ai gọi là "người yêu"... Mà thật ra, vì stress như thế, nên cũng chẳng có tâm trạng đâu mà yêu. Sau một thời gian, quen với sự cô độc, tôi trở nên gần như nguội lạnh vậy.

    Đầu năm 2015, tôi ngập chìm trong anime, tự chôn mình vào một thế giới, nơi các nhân vật sống vô tư, vô lo vô nghĩ, sống cuộc sống bình dị của học sinh cấp ba. Tôi thèm được như bọn nó, tôi không muốn phải nghĩ quá nhiều về tương lai, tôi muốn chỉ được gia đình chăm sóc, không phải va chạm quá nhiều. Từng đêm từng đêm, tôi xem hết một bộ anime cho đến tận sáng.

    Trong những ngày tháng đó, Clannad và Clannad After Story đến với tôi.
    Lúc ấy, tôi vô cùng ghen tị với nhân vật nam chính: có những người bạn thân thiết, có một cô gái dễ thương, chăm chỉ, tốt bụng như Nagisa là bạn gái. Tôi còn ghen tị rằng Nagisa có một ông bố, một bà mẹ tuyệt vời như Akio và Sanae. Tôi còn ghen với nhân vật chính rằng sau 5 năm nếm đủ mọi đau khổ từ khi mất đi Nagisa, cậu ta có thể đảo ngược thời gian để quay lại thời gian, đến một timeline khác và có một cuộc sống bên vợ hiền con khôn.

    Tôi ước ao có một gia đình như thế. Tôi ước ao tôi có thể ra đời được ngay như Tomoya, làm việc, kiếm một người vợ như Nagisa vậy. Ước thì vẫn là ước. Vì nhiều lý do, nhưng chủ yếu là vì tôi quá nuông chiều bản thân và sức khỏe không được ổn định, tính cách thất thường nên chỉ dám đứng ngoài ước. Gia đình ở phía sau giờ như những áp lực vô hình đè nặng lên vai. Muốn thoát ly, đã từng muốn mình sớm cắt đứt mọi liên lạc với gia đình để có thể sống theo ý mình. Đã có lúc khùng khùng điên điên vậy đó. Là con trai mà, nhiều khi cứ kiểu "là đàn ông con trai thì phải mạnh mẽ" các kiểu nên cứ thế mà gồng theo.
    Clannad đã đến và gần như hủy diệt cuộc đời mình, bởi vì mình nhận ra có những hạnh phúc nhỏ nhoi đến như thế mà mình không thể nào có được.
    Thời gian lặng lẽ trôi. Tôi từ từ gắng gượng sống qua từng ngày, sống qua những ngày hè nóng kinh hoàng, ngập chìm trong stress.

    Cho đến ngày em đến...
    Cho đến bây giờ, em cũng chưa bao giờ nói với tôi rằng tại sao em lại chấp nhận một kẻ mà lúc đó tôi tự gọi mình là "phế vật" như tôi.
    Vì em chấp nhận tôi, tôi quyết sẽ không bao giờ là một kẻ phế vật nữa.
    Tôi sẽ phải giống như một người thực sự mạnh mẽ, để có thể là bờ vai cho em dựa vào. Đến đây, tôi đã bắt đầu thấy mình giống với Tomoya Okazaki rồi.
    Vì Nagisa, Tomoya nỗ lực không mệt mỏi để khiến cho cô ấy hạnh phúc. Cậu xin ra ở riêng (thời gian trước đó, cậu sống với gia đình Nagisa), kiếm việc làm và sống tự lập. Nhưng sự tự lập đó cũng có sự giúp đỡ của nhiều người.

    Tôi phải làm mọi thứ một mình. Nhưng tôi không thấy đó là điều quan trọng. Vì chỉ cần có em thôi, khó khăn nào tôi cũng sẽ vượt qua. Tôi muốn em luôn hạnh phúc, tôi muốn em sẽ không bao giờ phải buồn phải hối hận vì đã chấp nhận yêu tôi.
    Tôi muốn em hãy mãi mãi ủng hộ tôi. Hãy giống như Nagisa luôn bên cạnh Tomoya ấy, được không em? Tôi có thể không phải là Tomoya, nhưng tôi cũng giống như cậu ta, vì một ai đó mà nỗ lực hơn nữa. Nỗ lực hơn tất cả khả năng tối đa của mình.

    Tôi sau một thời gian như thế, tôi cũng không còn cái sự lãng mạn, mộng mơ của tuổi thanh niên, nhưng có lẽ, vì vẫn tin vào tình yêu, và tin vào sự kì diệu nó mang lại mà tôi được thêm động lực đi tiếp trên con đường của mình rồi... Vì bên cạnh tôi, có một người đã chấp nhận sẽ cùng nhau bước trên cùng một lối...

    ありがとうございます!
     

Chia sẻ trang này